HOPPERS: KHI CARTOON LOGIC BƯỚC VÀO PIPELINE CG CỦA PIXAR

Danh mục bài viết:
Phân tích
Từ những tập phim 11 phút của We Bare Bears đến bộ phim điện ảnh mở màn ở vị trí số một phòng vé Bắc Mỹ, Daniel Chong đã có bước chuyển mình mà bất kỳ người làm hoạt hình nào cũng ao ước. Trong cuộc phỏng vấn với Cartoon Brew, vị đạo diễn cùng producer Nicole Grindle kể lại hành trình đưa chất hài "cartoon logic" vốn quen thuộc với hoạt hình truyền hình vào pipeline CG danh tiếng của Pixar.

Bước nhảy từ truyền hình sang màn ảnh rộng

Hoppers là phim điện ảnh nguyên gốc mới nhất của Pixar, ra rạp từ ngày 6/3/2026 và đồng thời là phim điện ảnh đầu tay của Daniel Chong, cha đẻ của series We Bare Bears đình đám. Bộ phim hài khoa học viễn tưởng này lấy bối cảnh tương lai gần, nơi các nhà khoa học tìm ra cách "hop" (chuyển ý thức con người) vào những robot động vật giống hệt thật. Nhân vật chính Mabel, một cô gái trẻ yêu động vật do Piper Curda lồng tiếng, dùng công nghệ thử nghiệm ấy để nhập vào một robot hải ly, len lỏi vào thế giới muông thú rồi dần bị cuốn vào cuộc chiến cứu hệ sinh thái mong manh khỏi bàn tay phát triển của con người.

Thành tích mở màn của phim đã nói thay nhiều điều: Hoppers ra mắt ở vị trí số một phòng vé với khoảng 46 triệu USD nội địa cùng 88 triệu USD toàn cầu trong tuần đầu, trước khi khép lại hành trình rạp chiếu với tổng doanh thu 434 triệu USD theo trang tin của CalArts. Thế nhưng đằng sau những con số đẹp đẽ ấy là một quá trình chuyển đổi không hề êm ả. Chia sẻ với Cartoon Brew, Chong thừa nhận khác biệt lớn nhất giữa TV và điện ảnh nằm ở mức độ khoan dung của khán giả: "Khi làm những tập 11 phút cho We Bare Bears, bạn có thể mắc vài lỗi nhỏ trong câu chuyện và khán giả vẫn bỏ qua được. Còn với một bộ phim điện ảnh, chỉ cần bạn rẽ sai một nhịp truyện ở đầu phim, sẽ chẳng ai muốn xem tiếp nữa. Người ta không tha thứ đâu."

Đạo diễn Daniel Chong và producer Nicole Grindle của Hoppers. Ảnh: Pixar / Cartoon Brew

Dịch "cartoon logic" sang ngôn ngữ CG

Thử thách thứ hai thiên về kỹ thuật, và cũng là phần thú vị nhất của cuộc phỏng vấn. Với We Bare Bears, thành phẩm animation gần như chính là storyboard chuyển động, nên những gì Chong vẽ ra sao thì lên hình gần như vậy. Khi Hoppers bước từ storyboard vào máy tính, mọi thứ trở thành một cú nhảy hoàn toàn khác: khung hình phải mang chất điện ảnh, nhân vật trông khác đi và chuyển động cũng cho cảm giác khác hẳn.

Producer Nicole Grindle kể rằng phần lớn animator của dự án vừa bước ra từ những phim như Inside Out 2, vốn theo đuổi một thẩm mỹ rất khác. Ê-kíp phải mất thời gian để "chỉnh tần số" theo phong cách của Chong, thứ phong cách dựa trên lối diễn hoạt pose-to-pose (khoá dáng theo từng pose) thay vì những chuyển động mượt theo cung tròn quen thuộc. Animation supervisor Alon Winterstein còn mang đến cho Chong một bài học đắt giá khi phân tích từng phim Pixar để chỉ ra rằng mỗi bộ phim đều có "ngôn ngữ animation" riêng, từ cách xử lý vật lý cho đến cách nhân vật di chuyển. Nhờ vậy, đạo diễn mạnh dạn nhặt cảm hứng từ Aardman lẫn nhiều phim Pixar khác nhau để xây dựng ngôn ngữ riêng cho Hoppers qua từng lần thử và sai.

Lối diễn hoạt pose-to-pose đậm chất cartoon của Hoppers. Ảnh: Pixar / Cartoon Brew

Ngay cả đôi mắt nhân vật cũng được làm khác đi chứ không theo kiểu mắt Pixar truyền thống, một lựa chọn mà Grindle mô tả gần như là bước lùi về công nghệ nhưng lại biểu cảm hơn hẳn cho kiểu kể chuyện của phim. Đội ngũ còn thiết kế hai bộ mặt cho cùng một con vật: ở thế giới loài người, động vật trông tả thực, còn khi nhân vật "hop" vào, chúng lập tức trở nên cartoony. Cách xử lý này vừa cho khán giả cảm nhận được trải nghiệm hop, vừa gói ghém chủ đề thấu cảm của phim, bởi khi ta hiểu một sinh vật, ta sẽ nhìn nó bằng con mắt khác.

Ánh sáng sân khấu, Mad Max và khoa học về loài hải ly

Nói về nguồn cảm hứng, Chong đưa ra một tham chiếu ít ai ngờ: những phim đầu tay của Tim Burton với lối chiếu sáng "stage lighting", nơi ánh sáng không cần tuân theo logic thực tế mà được đẩy lên đầy chất sân khấu, như trong cảnh hội đồng muông thú xuất hiện. Anh cũng mê những bộ phim khó xếp loại cảm xúc kiểu Gremlins hay Beetlejuice, nơi sự hài hước, đáng sợ, buồn bã và siêu thực cùng tồn tại, rồi trộn thêm những trường đoạn hành động cường độ cỡ Mad Max nhưng do các con thú dễ thương thể hiện.

Cảnh hội đồng muông thú với lối chiếu sáng đậm chất sân khấu lấy cảm hứng từ Tim Burton. Ảnh: Pixar / Cartoon Brew

Điều bất ngờ hơn cả là hàm lượng khoa học thật trong phim. Cố vấn khoa học của dự án, tiến sĩ Emily Fairfax, đã chỉ cho ê-kíp thấy các vùng đất ngập nước do hải ly tạo ra có thể chặn đứng cháy rừng, đến mức sau một trận cháy, những mảng xanh còn sót lại đôi khi chính là nơi hải ly từng đắp đập. Bà còn giúp đội ngũ nắm chi tiết cách hải ly xây đập, cách chúng bơi và cả tư thế ngồi lên đuôi đặc trưng. Với Chong, animation luôn là câu chuyện cân bằng: chất liệu này cho phép làm mọi thứ siêu thực, nhưng chính phần đời sống thật của loài hải ly mới là chiếc neo giữ cho thế giới phim đáng tin.

Người làm hoạt hình Việt học được gì từ Hoppers

Câu chuyện của Daniel Chong chạm đến nhiều trăn trở quen thuộc của cộng đồng hoạt hình Việt Nam, nơi phần lớn nghệ sĩ trưởng thành từ các dự án series, quảng cáo hay outsource trước khi mơ đến một bộ phim dài. Hành trình từ We Bare Bears đến Hoppers cho thấy kỹ năng kể chuyện ngắn hoàn toàn có thể nâng cấp thành tư duy điện ảnh, miễn là người làm nghề hiểu rằng khán giả màn ảnh rộng khắt khe hơn rất nhiều. Bài học về việc xây dựng ngôn ngữ animation riêng thay vì rập khuôn theo chuẩn có sẵn, hay việc mời hẳn một nhà khoa học để nghiên cứu tập tính hải ly, đều cho thấy độ sâu của nghề mà đôi khi chúng ta bỏ qua vì áp lực deadline.

Thế giới muông thú qua "con mắt hop" đầy chất cartoon của Hoppers. Ảnh: Pixar / Cartoon Brew

Nếu một studio tầm cỡ Pixar vẫn phải thử và sai để tìm tiếng nói riêng cho từng dự án, thì các bạn trẻ đang theo đuổi hoạt hình tại Việt Nam càng có lý do để kiên nhẫn với hành trình của mình. Liệu chúng ta có dám phá vỡ những chuẩn mực quen thuộc để tìm ra "cartoon logic" của riêng mình trong dự án kế tiếp?